Năm 2025

Tóm tắt

  • Đầu năm chốt lời chuyển việc, giữa năm chốt lời chuyển việc tiếp. Cảm giác sự nghiệp cũng tốt, dù chưa bằng ai.
  • Năm nay đi đó đây ít, chủ yếu vẫn luẩn quẩn loanh quanh. Đọc nhiều hơn một chút, cuối năm ít dần.
  • Thể thao nhiều, xã giao nhiều hơn nhưng số bạn thân không thay đổi mấy.
  • Học vẽ màu, học đàn, chăm sóc bản thân hơn. Học thêm ô tô. Anki khá đuối. Vẫn thấy năm nay bỏ lỡ nhiều thứ do trì hoãn mà phần lớn là do mệt mỏi.
  • Đọc lại thứ bản thân viết mấy năm trước và cảm giác nhờn nhợn.

2025

Đầu năm vẽ chì một cái cây. Thật nhiều cành, mỗi cành lại các nhánh nhỏ hơn nữa. Trần trụi, may không có lá. Các nhánh nhìn trông mọc ngẫu nhiên, nhưng tổng thể vẫn tuyệt đẹp và cân bằng. Mỗi nhánh độc lập quyết định hướng đi cho mình, cong tới ánh nắng mặt trời ở cả Đông và Tây. Chợt thấy có lẽ bản thân cũng nên như vậy, chấp nhận hoàn cảnh hiện tại và phát triển theo mọi hướng có thể. Rồi tổng thể sẽ ổn.


Sống lâu ở thành phố này, bạn phải trao đổi sự thư thả yên bình. Lý trí thục giục mọi thứ phải thật nhanh, nhưng bản thân thì luôn trì hoãn. Nên sống chậm lại và cảm nhận mọi thứ kỹ hơn, cố gắng bắt một cảm giác từ thìa nước phở đầu tiên, 15 phút ngủ thêm hay một bầu không khí sau mưa. Giữa năm bị ốm, cơ thể mệt mỏi rã rời để nhận ra một điều, rằng lúc ăn (kể cả khi không đói) đưa đến một sự thư giãn sâu kín khó cảm nhận mà giờ đây bị vùi lấp bởi tiện nghi. Có lẽ sự sung sướng thô ấy mới chạm được đến vô thức, nơi những tiện nghi phù phiếm không bao giờ với tới được.


Năm nay cái đẹp trở nên mờ đục, vô hình. Sự chủ động quan tâm đến cái đẹp giảm đi thay thế bằng thờ ơ. May mắn là một người bạn tặng một hộp màu acrylic.

Pha màu khá khó nhưng thú vị.

Chỉ khi bắt đầu vẽ một thứ gì đấy mới cảm nhận được vẻ đẹp của nó. Mỗi khi ra đường thấy một nhánh cây khô, mình đều cảm phục trước những đường nét đẹp đẽ đơn giản ấy.


Mọi thứ về tình cảm năm nay mình đã viết ở một chỗ khác, chỉ lưu ý rằng sự cô đơn hoá thành ích kỷ nhỏ nhen, một thứ kém thú vị hơn.


Một hôm đi làm, nhìn qua một cái gương bên đường chẳng thấy mình ở đâu trong đám đông. Chẳng nhẽ cứ lặp lại mãi như vậy. Khi chân tay bị bó buộc, ai cũng nghĩ tự do là thoải mái nhất. Phật sống sung sướng một vài năm mới bắt đầu lao vào con đường khổ hạnh sai lầm. Đi làm cũng giống như tu hành vậy, nhưng mọi suy nghĩ phải được cống hiến để xây dựng lý tưởng cho người khác. Không phải mình! Một người lý trí không thể sống được như vậy mãi. Phần lớn mọi người khác Phật ở chỗ đi từ con đường ngược lại, cầu tham phú quý, cho đến khi đạt được rồi lại đi tìm cách giải thoát, lúc ấy đã gần hết cuộc đời. Dù sao thì cũng phải giàu, phải đủ lượng mới diễn tiến về chất được.


Ngẫu nhiên một hôm, hình ảnh chiếc ngách ngày xưa ùa về. Chỉ rộng khoảng 1m, hai bên nhiều cỏ kim. Tiếng gió ù ù từ quạt thông gió của một căn phòng toàn xe cộ. Mình đã từng có thể đi vào không một chút do dự. Cỏ nhiều quá. Chân đi giày mũi đinh. Trời choạng tối. Một cảm giác cô đơn đẩy thúc từ bụng lên ngực. Cồn cào. Chẳng còn nhớ có mùi gì, chỉ cảm thấy rậm rạp quá. Choạng tối. Tìm gì? Quả bóng ở đâu? Rắn rết ở đâu. Lần theo gạch vụn đi về. Xập xệ và đổ nát quá. Ẩm ướt. Về đến nơi sao chẳng còn quay lại được nữa.

Suy nghĩ sao rơi vãi quá nhiều. Càng vui vẻ hơn, càng ít suy nghĩ hơn, có lẽ là mặt trái của hạnh phúc. Nhìn nhận cuộc đời là đau khổ trong khi hạnh phúc liệu có phải là con đường? Hay chính anh phải là người chìm nổi trong bi ai để trở nên sâu sắc?

Đi về đâu đây?

Written on January 1, 2026